Màn đêm buông xuống, vầng trăng nửa ẩn nửa hiện sau tầng mây. Khắp doanh trại nối liền không dứt thỉnh thoảng lại vang lên tiếng áo giáp va chạm leng keng và tiếng chiêng gõ canh của lính tuần tra.
Chung Tuy mím chặt môi, khẽ ngước nhìn bầu trời đêm tĩnh lặng. Chỉ thấy núi non xanh thẳm trập trùng đan xen cùng quân trướng, cảnh sắc tuy hài hòa nhưng lại toát ra một cỗ tử khí trầm trầm.
"Lại sắp mưa rồi sao? Đại sự gian nan nhường này, gió thu mưa thu thật khiến người ta sầu thảm!"
Chung Tuy vốn nghĩ, tuy đại nghiệp gian nan, nhưng Ứng Quốc đã chuẩn bị nhiều năm, Tào Dị Nhan cũng chẳng phải hạng quân vương tầm thường. Quan trọng hơn, việc kế vị của Trịnh đế đã nảy sinh vấn đề, sóng gió dấy lên không nhỏ, thậm chí còn lan truyền cả tin đồn thí quân thí tổ.




